Sống ở Sài Gòn dần rồi ai cũng quen với cái thời tiết nắng mưa thất thường.Sài gòn vào mỗi khi mưa xuống thật sự rất khó chịu.Cứ mưa là đường lại rất đông,dường như ai cũng muốn hối hả để về với nơi bình yên nhất của mình. Hân cũng vậy,cô đang cố gắng lướt qua dòng xe một cách khó khăn trong một buổi chiều mưa như trút nước.Mưa sài gòn cũng rất lạnh,cô đang run lên vì cơn mưa và những làn gió khẽ vút qua trong làn xe đông nghẹt của đường phố Sài Gòn giờ tan tầm. Không biết có phải do cơn mưa hay do chính lòng cô đang cảm thấy lạnh lẽo và cô đơn nữa.Trong dòng người xe đang hối hả ấy cô bắt gặp một đôi tình nhân đang vui vẻ cười đùa dưới mưa,dường như cơn mưa cùng dòng xe đang chen chúc ấy không làm họ thêm bận lòng. Hân nở nụ cười, Hân cũng không biết mình cười gì nhưng mà thấy lòng quặn đau lắm.Môi cô cảm nhận được vị mặn của mưa.Mưa Sài Gòn có vị mặn… Cô đang nhớ đến Quân,hôm nay tròn 3 năm Quân rời khỏi cô.Để lại cô một mình chống chọi lại sự cô đơn,sự nhớ nhung và sự hối hả,mệt mỏi của Sài Gòn này.Từng ấy năm bây giờ Hân cũng đã quen dần với tất cả cảm giác ấy,nó không tệ hại như khoảng thời gian đầu Quân rời khỏi cô.Nhưng cứ mỗi lần trời mưa,cô lại nhớ đến những kỉ niệm của hai người và đau lòng. Mưa! Đối với Hân có quá nhiều kí ức.Ngày Quân đi là một ngày mưa,mưa như trút nước như khóc thay cho cuộc tình của họ. Hân còn nhớ rất rỏ ngày quân tỏ tình cùng cô cũng là một ngày mưa.Hôm đó,dưới mái hiên ở công viên.Có một chàng trai nhút nhát nói yêu cô.Bên ngoài thì mưa rất to,bên trong có hai người ngại ngùng, bẽn lẻn cùng nhau trao tiếng yêu đầu tiên….Và cơn mưa đã bắt đầu tình yêu của họ. Ngày biết tin Quân phải đi nước ngoài du học lòng Hân đau lắm. Nhưng Hân biết rất rỏ điều đó không thể tránh khỏi. Ngày mẹ Quân tìm đến cô,cô đã biết rồi một ngày nào đó Quân cũng phải đi,phải rời xa cô nhưng cô không nghĩ nó lại đến nhanh như thế.Hai năm bên nhau,không phải thời gian dài nhưng cũng không phải là khoảng thời gian ngắn giữa Quân và cô.Hai người đã phải trải qua bao nhiêu sóng gió,xô đẩy của cuộc đời.Cứ nghĩ mọi thứ đã chấm dứt nhưng cả Quân và cô đều không thể biết rằng có một người mà cả hai không thể vượt qua được – đó là mẹ của Quân. Hân yêu Quân,rất yêu Quân và Hân không thể để Quân phải khó xử,phải trở thành người con bất hiếu.Vì cô mà Quân đã chống đối với mẹ mình,đã từ chối hết lần này đến lần khác, không nghe theo sự sắp đặt của người mẹ mà Quân yêu thương và kính trọng nhất. Hân biết rất rỏ giữa mẹ anh và cô thứ anh có thể mất chỉ có thể là cô.Dù đau đớn nhưng cô cũng cố gắng vui vẻ,động viên anh nghe theo mẹ mình.Ngày Quân đi ,Hân như ngã quỵ. Dù Quân có hứa sẽ liên lạc thường xuyên với cô nhưng cô hiểu rỏ,mẹ Quân sẽ không để điều đó xảy ra.Mẹ Quân không thích cô bởi vì nếu Quân ở bên cô thì sẽ không có tương lai tốt đẹp. Và điều đó thật sự xảy ra,sau vài lần liên lạc ngắn ngủi giờ thì Quân đã không còn liên lạc với cô nữa.Không một chút tin tức nào về anh.Facebook,Skype,Yahoo!....mọi thông tin liên lạc đều im bặt.Có lần cả tuần Hân chỉ ngồi xem Quân có online không,dù chỉ thấy nick của anh sáng thôi đối với Hân đó cũng là niềm hạnh phúc vô tận lắm.Ấy thế mà mọi thứ vẫn bất động….và cô cũng chìm sâu vào trong tuyệt vọng. Giờ mọi thứ cũng đã ổn định trong cô,cô vẫn phải tiếp tục sống.Sống vì tương lai,vì gia đình và cũng vì lời hứa với Quân lúc ra đi.Cô hứa với Quân dù có bao nhiêu sóng gió,có chuyện gì xảy ra cô cũng phải sống thật tốt.Tuy bây giờ cô đang sống tốt,nhưng cánh cửa trái tim của cô đã khép lại từ bao giờ.Trái tim của cô không thể chứa thêm bất kì ai-ngoại trừ Quân đang độc chiếm. Cô không biết Quân có trở về bên cô hay không,không biết Quân có còn nhớ đến cô,yêu cô hay không.Hay bây giờ Quân đang hạnh phúc với cuộc tình mới của mình.Nhưng cô vẫn chờ đợi.Cô không biết mình đang chờ đợi điều gì…Cô chỉ biết đợi.Đợi Quân về nói rỏ ràng với cô.Có lẽ tình yêu cô dành cho Quân quá lớn…lớn đến mức có thể giúp cô biến đau khổ tột cùng thành hi vọng…hi vọng một ngày nào đó Quân về tìm cô.Dù kết quả như thế nào cô cũng sẽ đón nhận chỉ là Quân đừng mãi biến mất trong im lặng như thế.
Ting! Ting!
Tiếng còi xe vang dội kéo Hân ra khỏi dòng suy nghĩ miên man về Quân.Cơn mưa cũng bắt đầu tạnh dần.Hân chạy xe thật nhanh về nhà cũng để tránh cơn mưa cũng như những suy nghĩ,nhớ thương về Quân. Cô lê đôi chân mệt mỏi sau một ngày làm việc vất vả.Về đến căn hộ nhỏ của mình.Nơi này ngày trước cô và Quân có rất nhiều kỉ niệm đẹp và hạnh phúc bên nhau.Cô không dám rời đi đâu cả,vì cô lo sợ rằng một ngày nào đó Quân trở lại tìm cô.Thế là cô cố bám trụ ở lại để chờ đợi….chờ đợi không mệt mỏi. ….
Hôm nay là kỉ niệm ngày cô với Quân quen nhau.Ngày này 3 năm rồi cô vẫn cứ một mình mong đợi.Ngày này 5 năm về trước có người hứa yêu cô đến cả cuộc đời,không bao giờ rời xa cô nữa bước.Một cuộc tình đẹp và hạnh phúc ấy cứ ngỡ sẽ mỹ mãn như những dự định tương lai của 2 người.Cô còn nhớ Quân từng hứa rằng ngày này 5 năm sau cô và Quân sẽ tổ chức một lễ cưới lãng mạn,ấm cúng mà cô mong muốn sau đó hai người sẽ mãi mãi ở bên nhau.Ấy thế mà giờ đây, cũng ngày tháng năm này chỉ còn một mình cô lẻ bóng.Cô lầm lủi đi một mình giữa cái nắng Sài Gòn như lửa đốt. Một mình! Đối với mọi người hôm nay cũng như những ngày bình thường khác ở Hân thôi.Hân vẫn đi làm như mọi ngày,vẫn cười nói như mọi ngày nhưng trong lòng Hân đau lòng lắm rồi.Có ai nào biết! Hôm nay,Hân tự cho phép bản thân mình một đặt ân có lẽ vì đối cô hôm nay là một ngày đặt biệt.Hân xin phép nghĩ một buổi chiều làm việc vì lý do có việc đột xuất.Mọi người trong công ty cũng rất lấy làm ngạc nhiên.Trước giờ,từ khi cô đến công ty làm việc chưa bao giờ,chưa bao giờ cô xin nghĩ dù chỉ là một buổi.Cô làm việc rất siêng năng và chăm chỉ,làm luôn tay dường như cô không muốn để bản thân mình có một chút thời gian nào rảnh để phải suy nghĩ.Chính thế mà cô nhận được sự đồng ý ngay và vui vẻ của cấp trên. Hân vẫn nở nụ cười vui vẻ cho đến khi rời khỏi công ty. Trưa nắng,một mình cô rong rủi hết các ngõ ngách ở Sài Gòn.Cô đi qua dường như là tất cả những nơi mà Quân từng chở cô đi.Quân rất giỏi,dường như ngóc nghách nào của Sài Gòn Quân cũng đều biết.Cô muốn đi đâu cứ nói là Quân sẽ làm bản đồ và tài xế của cô.Ấy thế mà từ lúc Quân đi cô phải tự mình học tất cả,học lái xe cho an toàn,học cách đọc bản chỉ đường,nhìn biển báo,học nhớ các tên đường,ngõ ngách…Cái mà trước đây cô rất ư là tệ,không tài nào nhớ được dù Quân có nói với cô biết bao nhiêu lần đi nữa.Đôi gò má cô bất giác cảm thấy sức nóng từ thứ gì đó ươn ướt nơi khóe mắt. Mãi mê với dòng suy nghĩ về Quân mà cô đâu hay rằng có một người đang đi theo cô… Điểm dừng chân cuối cùng của cô là công viên.Nơi mà Quân đã tỏ tình cùng cô.Như bị thôi miên,cô rảo từng bước,từng bước quanh công viên rộng lớn rợp bóng cây.Cô đang đứng nhìn như chết lặng vào căn chòi nhỏ ấy.Nó so với năm năm trước vẫn không có gì khác đi nhiều,vẫn ghế đá,vẫn hoa văn ấy như người xưa nay ở nơi đâu mất rồi…Thế vào đó bây giờ là một cặp tình nhân đang ngồi cười đùa vui vẻ,nhờ công viên,nhờ căn chòi nhỏ để tránh đi cái nắng chói chang của Sài Gòn. Cô cứ đứng suy nghĩ mông lung,miên man bên giàn hoa giấy màu đỏ rực.Nhìn cô mỏng manh,yếu đuối bên hai dòng lệ thấy thương làm sao. Hơn 2 năm nay cô đã không cho phép bản thân mình khóc vì Quân nữa.Điều đó sẽ làm cô trở nên yếu đuối và cô hiểu rất rỏ một điều Quân không bao giờ muốn nhìn thấy cô phải khóc.Nhưng bây giờ cô cho phép bản thân mình được khóc,được hoài niệm và thể hiện ra hết tất cả cảm xúc đau khổ,nhung nhớ về Quân mà bấy lâu nay cô ép bản thân mình phải kiềm chế và che dấu. Bởi hôm nay,là một ngày đặt biệt.Nếu Quân không rời xa cô,không có sự xa cách thì hôm nay là ngày hạnh phúc nhất cuộc đời cô.Ngày mà cô mơ ước,được trở thành cô dâu xinh đẹp và hạnh phúc nhất bên Quân. Nước mắt tiếp tục rơi và cô cứ để nó mặt sức tuôn trào… Tim cô đau thắt lại vì nhớ…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét